Posts

Nghệ thuật phản đòn chương 4 raw

 Chương 1: Hành trình mới

 Tiếng quạt tản nhiệt của chiếc máy tính lỗi thời kêu rè rè trong căn phòng trọ oi bức giữa lòng Siêu đô thị Bình Minh năm 2035. Trên bàn, vài vỏ ly mì ăn liền đã cạn trơ đáy. Từ phía chiếc sofa sờn rách, một tiếng thở dài ngao ngán vang lên. Trần Nam Phong (24 tuổi) nhìn chằm chằm vào thông báo số dư tài khoản ngân hàng trên điện thoại: Chỉ còn vừa vặn tiền điện tháng này và vài trăm nghìn đồng tiền lẻ. Anh ngửa mặt nhìn lên trần nhà của căn phòng trọ vốn là một văn phòng thuê xuống cấp mà anh đã gắn bó từ năm nhất sinh viên. Phong nhíu mày tự than thở. Hồi mới vào đại học, anh chỉ biết cày game online, may mắn lắm mới tốt nghiệp được, vậy mà sao giờ cuộc đời lại vùi dập anh đến thế? Mới sáng hôm qua, anh còn nhận được thông báo sa thải từ phòng nhân sự, nghĩ lại càng thêm đau đầu. Giờ thì tài khoản trống rỗng, tiền nhà lại sắp tới hạn, anh biết phải làm sao đây? Đúng lúc đó, tiếng nhạc chuông reo vang từ chiếc điện thoại trên tay kéo anh về thực tại. Màn hình hiển thị cuộc gọi video từ một số máy thân thương. Là mẹ gọi. “Alo, con ăn cơm chưa?” “Mẹ à, mới có 5 giờ chiều thôi mà,” Phong từ từ mở mắt, đáp lời. Người mẹ ở đầu dây bên kia ân cẩn hỏi han: “Dạo này con gầy quá, có ăn uống đầy đủ không đấy? Công việc trên đó thế nào rồi?” Nhìn gương mặt đầy vẻ lo lắng của mẹ qua màn hình, Phong thoáng khựng lại. Hai chữ “sa thải” nghẹn ứ nơi cổ họng, anh vội nuốt ngược vào trong vì tuyệt đối không muốn bà phải bận lòng thêm. Anh thầm nghĩ, nếu thực sự không thể bám trụ lại cái siêu đô thị ngột ngạt này nữa thì thu dọn hành lý về quê cũng tốt, dẫu sao gia đình cũng dư sức bao bọc anh. Thế nhưng, tận sâu trong lòng Phong dường như vẫn còn một mối vương vấn mơ hồ nào đó với nơi đây, một chút chấp niệm chưa thể buông bỏ khiến anh không đành lòng rời đi như một kẻ thất bại. Rất nhanh, anh khẽ lắc đầu để gạt đi luồng suy nghĩ ngổn ngang, ép bản thân lấy lại sự bình tĩnh. Trước tràng câu hỏi dồn dập của mẹ, dù tài khoản chỉ còn vài đồng bạc lẻ, anh vẫn nhe răng cười, dùng giọng điệu khoác lác để mẹ an tâm: “Con vẫn ổn mà mẹ, mẹ không phải lo đâu.” “Nếu ở thành phố ngột ngạt quá thì về quê với bố mẹ. Nhà mình dư sức nuôi con. Về trông mấy trang trại với bố đi, ở nhà mình dạo này bận rộn lắm.” “Mẹ à, con nói rồi, hai người có tuổi rồi thì không phải việc gì cũng phải tự tay làm. Nhà mình thuê nhân viên để làm gì chứ?” “Thì bố con cứ nói không an tâm, phải tự mình giám sát mới chịu được.” Hai mẹ con tâm sự gần 30 phút mới ngắt máy. Sau khi chào mẹ và tắt liên lạc, Nam Phong nằm trườn ra chiếc sofa ọp ẹp. Ánh mắt anh vô thức hướng về bức ảnh chụp một cặp đôi đặt trên bàn, trong hình là anh và một cô gái. Anh thẫn thở nghĩ ngợi một lúc lâu, rồi tự vỗ mạnh vào má mình để tỉnh táo lại. Trước mắt, mình cần phải tìm một công việc để kiếm sống cái đã. Dù sao đi nữa cũng không thể để mình chết đói được.

Nói rồi, anh phấn chấn trở lại, bật dậy dọn dẹp căn phòng đang khá bừa bộn này. Xong xuôi, Phong mở chiếc máy tính cũ đã gắn bó với mình từ thời đại học. Anh truy cập vào mục tin nhắn rác. Hồi còn đi làm, anh từng để ý thấy khu vực này báo hơn 99+ thông báo nhưng vì quá bận rộn nên chẳng thèm ngó ngàng. “Ai mà nhắn lắm thế nhỉ? Biết mình đẹp trai rồi nên mấy em gái chủ động nhắn tin làm quen chứ gì, bình thường thôi.” Dù nhan sắc của Trần Phong chỉ trên mức trung bình một chút, gọi là tạm nhìn được, nhưng anh lại là một kẻ khá tự luyến. Mở giao diện trò chuyện lên, hầu hết tin nhắn rác đều đến từ một tài khoản quen thuộc. Nhìn cái tên hiển thị mà anh vô tình lưu trữ  “Katoss”, Phong chợt nhớ ra: “À, cái tên này cứ lẽo đẽo theo sau mình hồi còn chơi ERA (Eternal Reborn Online) đây mà.” Vừa bấm vào đọc, anh liền đứng hình trước một loạt tin nhắn spam toàn là “Phong ca”, “Phong ca”. Không hiểu cậu ta có gì mà hào ứng đến thế, Phong gõ bàn phím phản hồi: “Có chuyện gì thế?” Phía bên kia ngay lập tức trả lời: “Thấy anh không trả lời, em cứ tưởng anh bốc hơi khỏi thế giới này rồi chứ.” Rayzen (ID của Trần Phong) nhắn lại: “Ai như chú em, một phú nhị đại chính hiệu chỉ cần ngồi cày game cũng sống tốt. Chẳng bù cho dân đen như anh đây, vẫn phải còng lưng đi làm. Mà có chuyện gì vậy?” Đầu dây bên kia hiển thị trạng thái đang nhập một hồi lâu, rồi gửi qua một tràng dài dằng dặc khiến anh chỉ biết câm lặng. Rayzen lập tức chặn lại: “Nè chú em, có thể tóm tắt gọn lại trong vòng hai câu được không?” Một lúc sau, đối phương gửi lại một tin nhắn ngắn gọn hơn nhiều: “À, từ lúc anh nghỉ ERA thì game chán hẳn, mọi người cũng giải tán hết. Nhưng mà giờ sắp ra một con game mới cực kỳ hay luôn, kiểu gì anh cũng thích.” Trần Phong nhíu mày suy tư. Nếu tên nhóc này đã khẳng định là hay thì khả năng cao là trò này chất lượng thật. Bởi vì mấy tựa game do cậu ta đề xuất tuy có độ khó rất cao nhưng cảm giác khi phá đảo thì vô cùng sướng. Rayzen hỏi: “Thế game gì mà làm chú khen nức nở vậy?” Trần Phong ấn nút gửi rồi khẽ ngáp dài. Anh thầm nghĩ, cũng lâu lắm rồi mình chưa sờ vào game nhỉ. Katoss đáp: “Nói chung nó giống như bản nâng cấp toàn diện của ERA vậy, anh cứ hiểu thế đi. Anh lên mạng tìm kiếm từ khóa ALTER EARTH là ra liền.” “Alter Earth à?” Trầm tư suy nghĩ một lát, anh chợt nhớ ra mình từng nghe thấy cái tên này ở đâu đó rồi, hình như là từ mấy đồng nghiệp ở công ty cũ. Phong liền tra cứu tên trò chơi này để nắm sơ qua thông tin. Đây là một tựa game thực tế ảo (VR) thế giới mở thuộc thể loại MMORPG, do nhiều quốc gia lớn cùng bắt tay hợp tác sản xuất. “Từ khi nào mà chính quyền các nước cũng tham gia làm game thế này?” Phong mỉm cười tự hỏi. Về mặt tiềm năng, siêu phẩm này khẳng định có thể tái hiện toàn bộ khả năng phản xạ của người chơi vào trong game mà không hề có độ trễ. Nghĩ lại thì ngay cả ERA đỉnh cao hồi trước cũng chỉ đạt tầm 50-60%, vậy mà con game này dám cam kết đạt mức hoàn hảo. Điều này lập tức khơi dậy hứng thú trong lòng Trần Phong. 

Anh quay lại cửa sổ trò chuyện: “Game có vẻ ổn đấy chú em. Vậy bao giờ thì chính thức mở server?” Katoss hào hứng: “Tối nay ra mắt rồi anh ơi, tầm ba tiếng nữa thôi.” Rayzen hỏi tiếp: “Có điều gì cần phải lưu ý không?” Katoss nhắc nhở: “Khoang VR của anh vẫn cân tốt con game này, nhưng mà anh phải bỏ tiền túi ra mua game đấy.” Nụ cười trên môi Phong lập tức vụt tắt, gương mặt anh sa sầm lại. Phải mua game sao? Nhưng hiện tại anh làm gì còn đồng nào trong túi. Anh lầm bầm mở trang web lên kiểm tra giá cả xem thế nào. “Phụt!” Trần Phong ho sặc sụa ngay khi nhìn thấy con số hiển thị trên màn hình. Cái gì thế này? Ba mươi đô? Trò chơi trực tuyến kiểu gì mà có giá tận ba mươi đô chứ! Rayzen nhắn gấp: “Chú em còn tiền không, cho anh mượn tí?” Katoss trêu chọc: “Ồ, ông anh giờ mới nhớ đến thằng em này à? Đúng là đồ thực dụng mà.” Rayzen muối mặt đáp: “Rồi rồi, anh thực dụng được chưa. Cho anh game này đi mà.” Katoss cười lớn: “Biết ngay là ông anh chẳng thèm đọctin nhắn mà. Em đã tặng game cho anh từ ba tuần trước rồi đấy.” Mở hòm thư hệ thống ra, Phong quả nhiên nhìn thấy món quà mà Katoss đã gửi. Trong lòng anh bỗng dâng lên một cảm giác xúc động khó tả. Hai người tán gẫu thêm một lát, giúp Trần Phong trang bị thêm một vài kiến thức thường thức về trò chơi. Đặc biệt, tựa game này có cơ chế giao dịch tự do để quy đổi vật phẩm thành tiền thật ngoài đời. Như vậy, anh lại có thêm một phương án kiếm tiền rồi sao? Ngay sau đó, Katoss bị gia đình gọi đi ăn tối nên cuộc trò chuyện kết thúc.

Post a Comment

© Nerdcats. All rights reserved. Developed by Jago Desain